Chúa Nhật XIV thường niên  - Năm C

 SỰ BÌNH YÊN CỦA CÁC CON
SẼ ĐẾN TRÊN NGƯỜI ẤY

             Lm Micae Võ Thành Nhân

       Sứ mạng rao giảng Tin Mừng khởi đi từ Chúa Cha. Chúa Cha trao cho Chúa và Chúa đón nhận trong sự vâng phục Chúa Cha. Chúa đến trần gian và Chúa thực hiện sứ mạng cao cả này. Chúa không thực hiện một mình mà Chúa mời gọi tất cả chúng ta cùng cộng tác với Chúa. Trước hết, Chúa chọn mười hai tông đồ, kế đến là bảy mươi hai môn đệ, rồi đến tất cả chúng ta. Đây là sứ mạng linh thánh, sứ mạng của thần linh, có liên quan đến phần rỗi của chúng ta. Sứ mạng này vượt lên trên tất cả những gì là tầm thường của cuộc sống phàm trần cơm, áo, gạo, tiền, bao bị, giày dép.

       Vì là sứ mạng cao cả, cho nên Chúa nói với chúng ta điều đầu tiên là hãy cầu nguyện cho công cuộc trọng đại này: “ Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít; vậy các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đến gặt lúa của người… “ ( Lc 10, 2 ). Thợ gặt thì ít, có thể ít vể số lượng những người truyền giáo, nhưng cũng ít về phẩm chất, nghĩa là những thợ gặt, những người truyền giáo giống như Chúa còn quá ít. Ngày hôm nay, những người truyền giáo ít về lượng và cả về phẩm. Do đó, chúng ta cần noi theo mẫu gương của thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu, tuy ở trong bốn bức tường của dòng kín, nhưng ngài vẫn luôn dõi theo những bước chân của các nhà truyền giáo bằng lời cầu nguyện, hy sinh hãm mình dâng Chúa mỗi ngày sống của ngài. Vì vậy, chúng ta cần phải gia tăng lời cầu nguyện nhiều hơn nữa để xin Chúa ban cho Hội Thánh có nhiều vị rao giảng Tin Mừng như ý Chúa mong muốn.

        Tiếp đến, Chúa mời gọi chúng ta dấn thân, dù Chúa có nói đến sự nguy hiểm của thế gian mà chúng ta phải đối diện, nó giống như sói rừng, luôn rình rập làm hại chúng ta: “ Các con hãy đi. Này Thầy sai các con như con chiên ở giữa sói rừng “. Mẫu gương là thánh Giôsaphát, ngài thành công trong việc rao giảng Tin Mừng, ngài bị ganh ghét và bị giết chết, hoặc thánh Phanxicô Xavie, vị thánh truyền giáo của Á Châu và rất nhiều vị thánh khác nữa….Và như lời Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói: “ Tôi thà có một Hội Thánh bị bầm dập, mang thương tích và nhơ  nhuốc vì đi ra ngoài đường, hơn là một Hội Thánh ốm yếu vì bị giam hãm và bám víu vào sự an toàn của mình. Tôi không muốn Hội Thánh chỉ lo đặt mình vào trung tâm để rốt cuộc bị mắc kẹt trong một mạng lưới các nỗi ám ảnh và các thủ tục “. Vì vậy, chúng ta cần phải bước ra khỏi chính bản thân mình, phải ra đi, đi ra vùng ngoại biên, vùng rìa, vùng ven của thế giới để đến với muôn dân, đem Chúa đến cho họ. Chúng ta không phải sợ sệt gì nữa vì có Chúa luôn ở với chúng ta: “ Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế “ ( Mt 28, 20 ).

       Nội dung của công cuộc rao giảng Tin Mừng; đó là chính Chúa như trong bài đọc hai trích thư thánh Phaolô gởi tín hữu Galata hôm nay ( Gl 6, 14 – 18 ). Chúng ta rao giảng về thập giá của Chúa, về sự sống lại của Chúa. Ai tin thì trở thành tạo vật mới, được bình an, được tràn đầy ân sủng của Chúa: “ Bình an cho nhà này “, nếu ai không tin, không đón nhận thì không có bình an “ Bằng không sự bình an sẽ trở về với các con “.

       Chúng ta cũng cần phải nói cho thế nhân biết rằng họ không có nhiều thời gian để mà chần chừ, do dự, lưỡng lự: “ Nước Thiên Chúa đã gần đến rồi “ ( Lc 10, 9b ), cho nên hãy ăn năn sám hối, cải tà qui chính, bằng không họ sẽ giống như dân thành Sôđôma ngày xưa.

        Sứ mạng rao giảng Tin Mừng rất cấp bách và khẩn thiết; do đó Chúa mời gọi chúng ta hãy nổ lực hơn nữa để cộng tác với Chúa “ Các con đừng chào hỏi ai dọc đường “ ( Lc 10, 4b ) và cũng đừng để vướng bận vào của cải vật chất, tình cảm thế tục : “ Các con đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép. Các con đừng đi nhà này sang nhà nọ “ ( Lc 10, 4a. 7b ). Đến đâu thì chúng ta xây dựng sự hiệp nhất, yêu thương ở đấy.

        Kết quả của công cuộc rao giảng Tin Mừng là ở nơi Chúa. Sứ mạng của người được sai đi là làm theo Đấng đã sai mình đi; cho nên chúng ta hãy làm hết mình, làm hết khả năng, làm hết sức, đừng trông vào kết quả liền ngay, vì kết quả là tùy thuộc ở nơi Chúa. Chúng ta hãy phó thác công việc chúng ta cho Chúa. Điều quan trong nhất là khi chúng ta thực hiện việc rao giảng Tin Mừng, Chúa sẽ cứu chúng ta: “ Dù vậy, các con chớ vui mừng vì các thần phải vâng phục các con; nhưng hãy vui mừng vì tên các con đã được ghi trên trời “ ( Lc 10, 20 ).

        Lạy Chúa, dựa vào Lời Chúa trong bài đọc một trích sách tiên tri Isaia hôm nay ( Is 66, 10 – 14c ), chúng con tự vấn: Làm sao để cho những người than khóc được an ủi. Làm sao để cho những người đói khát được bú sửa no nê. Làm sao để cho những người bị bỏ rơi được ẵm vào lòng và nâng niu trên đầu gối. Làm sao cho những người khổ đau được vỗ về bởi bàn tay người mẹ hiền là thành thánh Giêrusalem mới là Hội Thánh đây. Làm sao để cho những người thất vọng được hân hoan, nẩy nở như hoa cỏ. Làm sao cho muôn dân nhận biết bàn tay uy quyền của Chúa để reo mừng Thiên Chúa…. . Câu trả lời là ở nơi chúng con, chúng con cần phải hết lòng cộng tác với Chúa để thực hiện những điều này. Khi cộng tác với Chúa, xin cho chúng con nhận thấy đó là niềm vinh dự của chúng con, xin Chúa giúp chúng con luôn ý thức chúng con là dụng cụ Chúa dùng  đem Tin Mừng đến cho anh chị em chúng con để chúng con luôn tín thác vào Chúa, và xin cho chúng con sống trước những điều chúng con rao giảng nhờ đó mà mọi người sẽ dễ dàng đón nhận Chúa hơn. Amen.